Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

Thơ Nikolay Rubtsov - Phần 4


35.NHỮNG ĐƯỜNG GIỚI HẠN

Tôi lớn lên trong ngôi làng tuyệt vời
Ngôi làng đẹpsau tiếng xe cót két
Có một nữ hoàng của làng rất thích
Và yêu mến tôi như một con người.

đấy không có nhà cao chọc trời
Không có con sông với xà lan rộng.
Nhưng đó có bánh mì, khoai tây
Đã nuôi tôi trở thành người to lớn.

Lớn lên trong tiếng xe MAZ gầm rít
Trên mảnh đất cứng cáp của công nhân…
Nhưng tôi muốn sao cho cùng một lúc!
Sống chốn thị thành và cả nông thôn.

Chà, thành thị và nông thôn va chạm!
Rồi một bên nào đó phải suy tàn
Tôi bị hành hạ bởi đường giới hạn
Giữa chốn thị thành và chốn nông thôn…

Грани

Я вырос в хорошей деревне,
Красивым - под скрип телег!
Одной деревенской царевне
Я нравился как человек.

Там нету домов до неба,
Там нету реки с баржой,
Но там на картошке с хлебом
Я вырос такой большой.

Мужал я под грохот МАЗов,
На твердой рабочей земле...
Но хочется как-то сразу
Жить в городе и в селе.

Ах, город село таранит!
Ах, что-то пойдет на слом!
Меня все терзают грани
Меж городом и селом...
  

36.BUỔI TỐI MÙA ĐÔNG

Trời gió hay không gió
Ta vẫn ra khỏi nhà!
Lúc này trong chuồng ngựa
Xào xạc tiếng rơm khua
Và ánh lửa lập lòe…

Ngoài ra đã không còn
Tiếng động nào vang lên!
Trong  đêm trời tối mịt
Chỉ có cơn bão tuyết
Lướt trên đất vù vù…

Nước Nga, Nga la tư!
Sao Người im lặng thế?
Có điều chi ưu tư?
Sao Người thiu thiu ngủ?

Cùng chúc cho tất cả
Một đêm yên giấc nồng!
Nào ta cùng đi dạo!
Nào ta cùng cười vang!

Nào, tổ chức ngày hội
Nào, cùng nhau chơi bài…
Những con chủ thật mới
Dù bài vẫn thế thôi.
1970

Зимним вечерком

Ветер не ветер -
Иду из дома!
В хлеву знакомо
Хрустит солома,
И огонек светит...

А больше -
ни звука!
Ни огонечка!
Во мраке вьюга
Летит по кочкам...

Эх, Русь, Россия!
Что звону мало?
Что загрустила?
Что задремала?

Давай пожелаем
Всем доброй ночи!
Давай погуляем!
Давай похохочем!

И праздник устроим,
И карты раскроем...
Эх! Козыри свежи.
А дураки те же.
1970
  

37.GỬI MẸ

Mẹ sống ra sao, mẹ yêu dấu của con?
Trong làng của mình có điều gì mới mẻ?
Hôm nay con mơ thấy ngôi nhà yêu quí
Có tử đinh hương mọc kín cả khu vườn.

Mẹ còn nhớ mùa đông? Bão tuyết gầm vang
Những cây phong ngả nghiêng bên bờ giậu
Đôi khi cây lay động, rung rinh và xuyên thấu
Rồi đập khe khẽ lên ô cửa sổ nhà mình.

Muốn nhìn thấy ta qua ánh sáng sau rèm
Có lẽ cây cũng đã từng mong hơi ấm
Còn băng giá đã từng in trên mặt kính
Từ ánh bạc ngời hiện rõ những hoa văn.

Chó sói tru lên trong sương bên sông
Có một lần trong buổi xấu trời như thế
Mẹ có còn nhớ không cái lần mẹ kể
Về niềm hạnh phúc to lớn của người trần?

Không phải ngẫu nhiên trong những đêm đi tuần
Giữ miền quê thân thương khỏi quân giặc cướp
Những lời của những người mẹ giản đơn thân thuộc
Con vẫn nhớ đến giờ đây với một tấm lòng

Mẹ sống ra sao, mẹ yêu dấu của con?
Trong làng của mình có điều gì mới mẻ?
Hôm nay con mơ thấy ngôi nhà yêu quí
Có tử đinh hương mọc kín cả khu vườn.

Матери

Как живешь, моя добрая мать?
Что есть нового в нашем селенье?
Мне сегодня приснился опять
Дом родной, сад с густою сиренью.

Помнишь зимы? Свистели тогда
Вьюги. Клен у забора качался
И, продрогнув насквозь, иногда
К нам в окно осторожно стучался.

Он, наверно, просился к теплу,
Нас увидев в просвете за шторой.
А мороз выводил по стеклу
Из серебряных нитей узоры.

Выли волки во мгле за рекой...
И однажды в такое ненастье,
Помнишь, ты говорила со мной
О большом человеческом счастье?

И недаром в дозорных ночах
Милый край от врагов охраняя,
О простых материнских речах
Я с любовью теперь вспоминаю...

Как живешь, моя добрая мать?
Что есть нового в нашем селенье?
Мне сегодня приснился опять
Дом родной, сад с густою сиренью.

  

38.TÔI NHỚ VỀ ĐIỀU GÌ?

Tất cả di chuyển hướng về lỗ đen.
Khi tôi thức dậy bên bờ mép.
Hình như với một nỗi buồn sắc nét
Tôi nhớ quê hương yêu dấu của mình.

Tôi nhớ về điều gì? Những tháp đen
Trên những sườn dốc có bờ dựng đứng
Giống như những xe trượt tuyết hát lên
Trong im lặng của trăng và tuyết trắng.

Như những cột phơi lúa mì im lặng
Ở trên đồng khi cuối buổi hoàng hôn
Và những con chim trong cảnh u buồn
Đã kêu lên giữa cuối trời tháng chín.

Chúng đậu lên những cột rất vô tình
Chúng đậu lên và ăn từng hạt lúa
Lúa gì đây? Mệt mỏi và buồn ngủ
Thì lúa gì đâu cần phải bận tâm.

Tôi nhớ về một bờ biển xa xăm
Chiếc xe tải chở một người thủy thủ
Trong nhà tắm có một người treo cổ
Người đàn ông nào đó bởi đau buồn.

Tôi nhớ phong cầm từng thổn thức lên
Sau những tiếng giậm chân và tiếng huýt
Và một cái trâm nhìn vô cùng đẹp
Trên mũ lưỡi trai của gã chơi đàn…

Có biết bao kẻ bứt rứt xốn xang
Của những niềm vui, đớn đau, kỳ diệu
Chỉ những khu rừng xanh còn nhớ tới
Và cánh rừng thông tối sẫm màu đêm.
1970

Что вспомню я?

Все движется к темному устью.
Когда я очнусь на краю,
Наверное, с резкою грустью
Я родину вспомню свою.

Что вспомню я? Черные бани
По склонам крутых берегов,
Как пели обозные сани
В безмолвии лунных снегов.

Как тихо суслоны пшеницы
В полях покидала заря,
И грустные, грустные птицы
Кричали в конце сентября.

И нехотя так на суслоны
Садились, клевали зерно,-
Что зерна? Усталым и сонным,
Им было уже все равно.

Я помню, как с дальнего моря
Матроса примчал грузовик,
Как в бане повесился с горя
Какой-то пропащий мужик.

Как звонко, терзая гармошку,
Гуляли под топот и свист,
Какую чудесную брошку
На кепке носил гармонист...

А сколько там было щемящих
Всех радостей, болей, чудес,
Лишь помнят зеленые чащи
Да темный еловый лес!
1970

  

39.MẢNH TRĂNG BƠI TRÊN SÔNG HUYỀN DIỆU QUÁ

Mảnh trăng bơi trên sông huyền diệu quá” –
đâu đây có tiếng hát trẻ trung.
Trên quê hương vẻ tĩnh lặng ngập tràn
Giấc mơ vàng bao trùm khắp mọi phía!

Gương mặt kẻ cướp không còn dọa nữa
Không còn nghĩ suy đến chuyện đốt nhà
Không còn kêu lên tiếng chim điên rồ
Không còn vang lên tiếng người xa lạ.

Những chiếc bóng không yên từ thiên cổ
Không đứng lên rồi tiến lại gần tôi
Và những nỗi buồn cũng đã dần vơi
Tôi đi vào tĩnh lặng như Thượng Đế.

Vậy thì từ đâu có điều như thế
Như giọt sương lấp lánh trên cành
Trên quê hương vẻ tĩnh lặng ngập tràn
Bầu trời đêm vẻ vô cùng sáng sủa!

Giống như dàn đồng ca nghe rất rõ
Như những cỗ xe tam mã phóng nhanh
Và nơi xa xôi thiếp ngủ rừng tùng
Những lục lạc đều ngân vang tất cả
1970

Чудный месяц плывет над рекою

"Чудный месяц плывет над рекою",-
Где-то голос поет молодой.
И над родиной, полной покоя,
Опускается сон золотой!

Не пугают разбойные лица,
И не мыслят пожары зажечь,
Не кричит сумасшедшая птица,
Не звучит незнакомая речь.

Неспокойные тени умерших
Не встают, не подходят ко мне.
И, тоскуя все меньше и меньше,
Словно бог я хожу в тишине.

И откуда берется такое,
Что на ветках мерцает роса,
И над родиной, полной покоя,
Так светлы по ночам небеса!

Словно слышится пение хора,
Словно скачут на тройках гонцы,
И в глуши задремавшего бора
Все звенят и звенят бубенцы...
1970
  

40.TRÊN DÒNG SÔNG THU GIÁ LẠNH

Trên dòng sông thu giá lạnh
Đang bơi con tàu cuối cuối cùng
Sắp tới nơi thị trấn
Hạm đội khu vực trú đông.

Tôi đi theo lối mòn quen
Trên dòng sông băng thân thuộc
Trong nhà gỗ Nga đầy tuyết
Sẽ cùng góa phụ trú đông.

Trú đông không chút bận lòng
Như đội tàu trên bến cảng…
1969

По холодной осенней реке

По холодной осенней реке
Пароход последний плывет,—
Скоро, скоро в глухом городке
Зазимует районный флот.

Я уйду по знакомой тропе
Над родной ледоносной рекой
И в заснеженной русской избе
Зазимую с веселой вдовой.

Зазимую без всяких забот,
Как зимует у пристани флот...
1969


41.LỜI CHÚC RƯỢU

Vì Vologda quê hương
Thêm một lần anh nâng chén!
Và lần nữa anh lại hôn em
Và lần nữa anh đi vào bóng đêm
Và lần nữa một cơn mưa đ xuống
Thì hãy đ điều này cứ kéo dài thêm!

Тост

За Вологду, землю родную,
Я снова стакан подниму!
И снова тебя поцелую,
И снова отправлюсь во тьму,
И вновь будет дождичек литься...
Пусть все это длится и длится!
  

42.HOA

Mỗi buổi sáng hoa chìm đắm trong sương
Hoa lớn lên, hết mình khoe vẻ đẹp!
Nhưng hoa ngã dưới lưỡi hái tử thần
Và tôi hỏi: - Loài hoa này có tên? –
Trong rất nhiều ngày dường như cảm giác
Có điều bí mật trong lời giải thích:
Hoa quá buồn bã, hoa quá dịu dàng
Loài hoa có tên – “hoa tím tam sắc”.

Цветы

По утрам умываясь росой,
Как цвели они! Как красовались!
Но упали они под косой,
И спросил я: - А как назывались? -
И мерещилось многие дни
Что то тайное в этой развязке:
Слишком грустно и нежно они
Назывались - "анютины глазки".


43.TUYẾT ĐẦU MÙA

Tuyết đầu mùa ai mà không yêu nhỉ
Trên những dòng sông lặng lẽ giá băng
Trên đồng ruộng, trong làng xóm, trong rừng
Tiếng vù vù nhẹ nhàng theo ngọn gió!

Mùa gặt xong dân trong làng mở hội
Tuyết bay trên đàn ác-coóc-đê-ông
Tất cả ngời lên dưới tuyết sáng trưng
Con nai rừng ngơ ngác dừng chân vội
Lặng mình nghe nơi bờ bến xa xăm.

Giữ làm gì trong tay roi thúc ngựa?
Bởi theo xe ngựa vẫn phóng nhẹ nhàng
Trên những con đường đi theo đồng cỏ
Tựa như một bầy thiên nga trắng xóa
Tuyết từ dưới xe trượt tuyết bay lên…

Tuyết đầu mùa ai mà không yêu nhỉ
Trên những dòng sông lặng lẽ giá băng
Trên đồng ruộng, trong làng xóm, trong rừng
Tiếng vù vù nhẹ nhàng theo ngọn gió!

Первый снег

Ах, кто не любит первый снег
В замерзших руслах тихих рек,
В полях, в селеньях и в бору,
Слегка гудящем на ветру!

В деревне празднуют дожинки,
И на гармонь летят снежинки.
И весь в светящемся снегу,
Лось замирает на бегу
На отдаленном берегу.

Зачем ты держишь кнут в ладони?
Легко в упряжке скачут кони,
И по дорогам меж полей,
Как стаи белых голубей,
Взлетает снег из-под саней…

Ах, кто не любит первый снег
В замерзших руслах тихих рек,
В полях, в селеньях и в бору,
Слегка гудящем на ветру!
  

44.TRĂM LẦNKHÔNG

Ánh sáng màu xanh trong cửa sổ
Lạ lùng, ánh sáng của đầm
Tôi sẽ không treo cổ, không
Và cũng không mất trí…

Tôi sẽ sống suốt chiều dài thế kỷ
Không có em – tôi sống suốt trăm năm.
Con tim không hề rên rỉ, không
Không rên rỉ
Trăm lần “không”.
1961

Сто “нет”

В окнах зелёный свет,
странный, болотный свет..
Я не повешусь, нет,
не помешаюсь, нет…

Буду я жить сто лет,
и без тебя — сто лет.
Сердце не стонет, нет,
Нет,
сто “нет”!
1961 

Không có nhận xét nào: