Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

Thơ Nikolay Rubtsov - Phần 2

11.BẠCH DƯƠNG



Ta yêu lắm, khi hàng dương xao động
Khi lá bạch dương khô héo lìa cành
Ta nghe thấy dòng nước mắt rơi xuống
Từ đôi mắt với lệ đã từng quên.  

Và tất cả dội về trong ký ức
Tất cả vang lên trong máu, trong tim
Bỗng trở nên hân hoan mà đau xót
Nghe như ai đang thủ thỉ với tình.

Chỉ thường xuyên việc đời thường lấn át
Tựa gió ngày u ám thổi ngang qua.
Bởi hàng dương cũng mỗi ngày xào xạc
Trên nấm mồ mẹ yêu dấu của ta.  

Đạn đã giết bố ta ngoài mặt trận
Mà giờ đây bên bờ giậu trong làng
Gió và mưa – giống như mùa lá rụng –
Nghe rì rào như tiếng của bầy ong.

Ta sinh ra, cùng bạch dương khôn lớn
Ôi nước Nga, yêu lắm những hàng dương!
Chính vì thế mà nước mắt rơi xuống
Từ đôi mắt với lệ đã từng quên.

Берёзы

Я люблю, когда шумят берёзы,
когда листья падают с берёз.
Слушаю, и набегают слезы
на глаза, отвыкшие от слез…

Всё очнётся в памяти невольно,
отзовётся в сердце и крови.
Станет как-то радостно и больно,
будто кто-то шепчет о любви.

Только чаще побеждает проза.
Словно дунет ветром хмурых дней.
Ведь шумит такая же берёза
над могилой матери моей…

На войне отца убила пуля.
А у нас в деревне, у оград –
с ветром и с дождём гудел, как улей,
вот такой же поздний листопад…

Русь моя, люблю твои берёзы:
с ранних лет я с ними жил и рос!
Потому и набегают слезы
на глаза, отвыкшие от слез…


12.TRỜI NÓNG

Cơn nóng đứng. Những con ruồi bay lượn
Khu vườn héo hon dưới bầu trời oi
Những cụ già ngái ngủ bên nhà thờ
Ngồi vẩn vơ, ồn ào và mê sảng. 

Tôi cau có nhìn một người tàn tật
Cố hình dung, sao có thể như vầy
Tôi không đủ sức cho con người này
Một đồng xu mà anh ta đáng được?

Và sao lại thế, tôi trở nên ít khi
Ít xúc động, yêu và khóc nữa chứ
Có vẻ như tôi tự mình đang ngủ
Và trong cơn mơ mê sảng buồn lo…

Стоит жара

Стоит жара. Летают мухи.
Под знойным небом чахнет сад.
У церкви сонные старухи
Толкутся, бредят, верещат.

Смотрю угрюмо на калеку,
Соображаю, как же так -
Я дать не в силах человеку
Ему положенный пятак?

И как же так, что я все реже
Волнуюсь, плачу и люблю?
Как будто сам я тоже сплю
И в этом сне тревожно брежу...

  

13.SẦU CA



Đập túi quần này – chỉ là trống rỗng
Đập túi quần kia – chẳng thấy lao xao.
Những ý nghĩ du lịch đã bay vào
Trong đỉnh cao lặng yên và thầm kín.

Tôi trấn tĩnh qua ngưỡng cửa bước ra
Ngoài cơn gió và bước ra sườn dốc
Những sợi tóc còn lại kêu sột soạt
Về nỗi sầu những chặng đã đi qua.  

Khỏi bàn tay ký ức đang vỡ ra
Dưới bàn chân tuổi xuân đang đi khỏi
Và mặt trời vẽ một vòng tươi rói
Kỳ hạn đời tôi ngắn lại từ từ. 

Đập túi quần này – chẳng thấy lao xao
Đập túi quần kia – chỉ là trống rỗng.
Và chỉ nếu tôi trở thành nổi tiếng
Thì tôi sẽ đi du lịch Yalta.

Элегия

Стукнул по карману - не звенит.
Стукнул по другому - не слыхать.
В тихий свой, таинственный зенит
Полетели мысли отдыхать.

Но очнусь и выйду за порог
И пойду на ветер, на откос
О печали пройденных дорог
Шелестеть остатками волос.

Память отбивается от рук,
Молодость уходит из-под ног,
Солнышко описывает круг -
Жизненный отсчитывает срок.

Стукну по карману - не звенит.
Стукну по другому - не слыхать.
Если только буду знаменит,
То поеду в Ялту отдыхать...

 

14.NHỚ MỘT THỜI YÊU GIỮA ĐỒNG


Nhớ một thời yêu giữa đồng
Giữa ánh hoàng hôn đang lụi
Yêu dưới tiếng kêu đàn sếu
Khi chúng bay qua trên đồng.

Tất cả giờ đã xa xăm
Nhưng trong tim buồn rát bỏng
Liệu có qua đi đơn giản
Giống cơn đầu óc quay cuồng. 

Về chuyện đã từng rất thân
Về những hoàng hôn rực lửa
Em còn nhớ, giờ bên chồng
Trong những bức tường bằng đá?

Ghen tuông không che khuất được
Anh bỗng nhớ ngay ra rằng:
Shakespeare xưa đã từng
Gọi nàng mắt xanh – quái vật. 

Và để cho tấn thảm kịch
Không thành bi kịch của lòng
Anh tự nhủ mình: “Hãy viết
Về niềm hân hoan, về trăng…”

Và em hãy thường xuyên hơn
Ra với hoa cỏ, hoàng hôn
Để cho con tim rực lửa
Mà không hóa đá nghe em.

Và cuối cùng, em đừng quên
Dù em giờ chẳng của anh:
Trên đời có chàng thủy thủ
Rubtsov – là bạn của em.

Пора любви среди полей

Пора любви среди полей,
Среди закатов тающих
И на виду у журавлей,
Над полем пролетающих.

Теперь все это далеко.
Но в грустном сердце жжение
Пройдет ли просто и легко,
Как головокружение?

О том, как близким был тебе,
И о закатах пламенных
Ты с мужем помнишь ли теперь
В тяжелых стенах каменных?

Нет, не затмила ревность мир.
Кипел, но вспомнил сразу я:
Назвал чудовищем Шекспир
Ее, зеленоглазую.

И чтоб трагедией души
Не стала драма юности,
Я говорю себе: «Пиши
О радости, о лунности…»

И ты ходи почаще в луг
К цветам, к закатам пламенным,
Чтоб сердце пламенело вдруг,
Не стало сердце каменным.

Да не забудь в конце концов,
Хоть и не ты, не ты моя:
На свете есть матрос Рубцов,
Он друг тебе, любимая.
  

15.CƠN GIÓ KHÓC TỰA HỒ NHƯ ĐỨA TRẺ


Cơn gió khóc tựa hồ như đứa trẻ
Trong góc khuất tăm tối của ngôi nhà.
Trên sân rộng tiếng xạc xào khe khẽ
Của những cọng rơm trên đất bay ra. 

Anh và em không chơi trò tình ái
Ta đâu biết gì cái nghệ thuật kia
Chỉ đơn giản hai đứa bên đống củi
Hôn nhau vì cảm giác lạ lùng ghê.

Chẳng lẽ chia tay có thể nói đùa
Nếu ở nhà thì cô đơn như thế
Nơi chỉ có gió khóc như đứa trẻ
Chỉ có rơm và đống củi thôi mà. 

Nếu những ngọn đồi tối sậm thế kia
Và tiếng kêu không ngừng sau cánh cổng
Và hơi thở của mùa đông đang đến
Nghe rõ ràng từ đầm nước đóng băng…
1966

Ветер всхлипывал, словно дитя

Ветер всхлипывал, словно дитя,
За углом потемневшего дома.
На широком дворе, шелестя,
По земле разлеталась солома...

Мы с тобой не играли в любовь,
Мы не знали такого искусства,
Просто мы у поленницы дров
Целовались от странного чувства.

Разве можно расстаться шутя,
Если так одиноко у дома,
Где лишь плачущий ветер-дитя
Да поленница дров и солома.

Если так потемнели холмы,
И скрипят, не смолкая, ворота,
И дыхание близкой зимы
Все слышней с ледяного болота...

 

16.BẤT HÒA


Chúng tôi gặp gỡ
Bên đập nước có cối xay.
Tôi nói với nàng ngay
Tôi nói thẳng ra tất cả!
– Ai mà cần
Thói đỏng đảnh của em?
Em đi ra nhà ga
Để làm gì cơ chứ?

Nàng nói:
– Em không hề có lỗi
– Hãy trả lời anh ngay
Thế thì ai có lỗi?
Nàng trả lời:
– Em ra đón anh trai.
– Ha-Ha – tôi nói –
Chẳng lẽ đấy là anh trai? 

Trong óc tôi còn thiếu điều gì đó:
Tôi xua tay tất cả
Tôi bắt đầu cười ầm
Tôi cười xong
Thì tiếng vọng vang lên
Và tiếng kêu ầm ĩ
Của gỗ lót cối xay.

Nàng nói với tôi:
– Tại sao anh lại cười?
– Anh muốn – tôi trả lời –
Nàng bảo tôi:
– Quan trọng gì anh muốn!
Và điều này tôi không muốn nghe.
Tất nhiên, tôi không hề
Hoảng sợ
Như một người bất kỳ
Ai không hề có lỗi
Chỉ phí trong cái đêm hôm ấy
Tôi đã cháy lên, tôi đã rung lên
Ở cuối con phố vắng tanh
Mặt trời lặn…

Разлад

Мы встретились
У мельничной запруды.
И я ей сразу
Прямо все сказал!
— Кому,— сказал,—
Нужны твои причуды?
Зачем,— сказал —
Ходила на вокзал?

Она сказала:
— Я не виновата.
— Ответь,— сказал я,—
Кто же виноват?—
Она сказала:
— Я встречала брата.
— Ха-ха,— сказал я,—
Разве это брат?

В моих мозгах чего-то не хватало:
Махнув на все,
Я начал хохотать.
Я хохотал,
И эхо хохотало,
И грохотала
Мельничная гать.

Она сказала:
— Ты чего хохочешь?
— Хочу,— сказал я,—
Вот и хохочу!—
Она сказала:
— Мало ли что хочешь!
Я это слушать больше не хочу.
Конечно, я ничуть
Не напугался,
Как всякий,
Кто ни в чем не виноват,
И зря в ту ночь
Пылал и трепыхался
В конце безлюдной улицы
Закат...

 17.TÌNH YÊU



Anh thơ thẩn bước trên con đường hoang
Trời buổi tối đầy sao, đẹp vô cùng
Anh chỉ một mình. Còn trên đồng cỏ
Bạn của anh đang đi dạo cùng em.

Chuyện là thế, trong lúc trời chạng vạng
Nơi cỏ hoa xào xạc, phía ngoài sân
Em với người ta hôn nhau đến sáng
Như đã làm ba năm trước với anh.

Anh không hề có ý định trách em
Nếu em sẽ không chia tay người ấy.
Chỉ tiếc một điều, anh đã quá tin
Vào những lời hứa của em khi đấy.

Sắp tới đây, trên sân ga ầm ĩ
Bên con tàu, cánh cổng sắt mở toang
Em chia tay anh không một chút buồn
Giã từ em, anh trở về đơn vị.    

Dù thủy thủ buồn lo, nhưng bừng sáng.
Khi bước lên thang đi ra mạn tàu
Thì ngọn gió làm tươi mát cái đầu
Và làm khuây khỏa nỗi buồn cay đắng.  

Nhưng rồi đây dưới những cơn gió biển
Sẽ còn rất lâu không chỉ một lần
Anh sẽ còn nhắc lại cái tên em
Và gọi em là người anh yêu mến.

Любовь

Я брожу по дороге пустынной.
Вечер звездный, красивый такой.
Я один. А в лугу журавлином
Мой товарищ гуляет с тобой.

Так случилось, что в сумерках лета,
За дворами, где травы шумят,
Ты целуешься с ним до рассвета,
Как со мною три года назад.

Я тебя упрекать не намерен,
Если ты не расстанешься с ним.
Только жаль, что я слишком верил
Обещающим письмам твоим.

Скоро, скоро на шумном вокзале
У раскрытых железных ворот
Ты простишься со мной без печали,
Я обратно уеду на флот.

Путь матроса тревожен, но светел.
Лишь по трапу на борт поднимусь,
Освежит мою голову ветер,
И развеется горькая грусть.

Но и все ж под ветрами морскими
Еще долго опять и опять
Буду я повторять твое имя
И любимой тебя называть.

 

18.HỒI TƯỞNG


Tôi nhớ, trăng nhìn vào cửa sổ
Giọt sương lấp lánh trên cành.
Tôi nhớ, mình mua chai rượu vang
Sau đó uống trong nhà thủy tạ.

Anh nói rằng anh bỏ ngôi nhà
Rằng cuộc đời anh rất mịt mờ
Như trong quá khứ, rồi sau đó
Chơi phong cầm, bản “vũ điệu của hoa”.  

Tôi nhớ, mưa và rác ngoài sân
Buổi tối không sao, trời tối đen
Tiếng chó sủa vang trong cũi chó
Tiếng rì rào xa thẳm của rừng thông…
1957

Воспоминание

Помню, луна смотрела в окно.
Роса блестела на ветке.
Помню, мы брали в ларьке вино
И после пили в беседке.

Ты говорил, что покинешь дом,
Что жизнь у тебя в тумане,
Словно о прошлом, играл потом
"Вальс цветов" на баяне.

Помню я дождь и грязь на дворе,
Вечер темный, беззвездный,
Собака лаяла в конуре
И глухо шумели сосны…

  

19.BIỂN


Muôn thuở trong chuyển động, muôn thuở sóng
Bao la đại dương luôn ầm ĩ khôn nguôi
Và chỉ chịu khuất phục trước con người
Thiên nhiên nghiệt ngã, chao ôi sức mạnh.

Đối với biển không thể nào hờ hững
Nếu như đem tranh luận thật nhiều
Em nói rằng: “Em không thể yêu!”
Thì nghĩa là em sợ biển!

Море

Вечно в движении, вечно волна
(Шумны просторы морские),—
Лишь человеку покорна она,
Сила суровой стихии.

К морю нельзя равнодушным быть...
Если, настойчиво споря,
Ты говоришь: «Не могу любить!» —
Значит, боишься моря!

  

20.TRONG ĐÔI MẮT CỦA EM


Trong đôi mắt của em
Là một tình yêu tuyệt vọng
Hoang dã, vô tội và câm nín
Và có điều gì đó bên trong
Như là tín ngưỡng… 
Còn anh là một sinh vật không đứng đắn
Anh ngồi, trước mình
Là một chai rượu vang
Giả vờ mệt mỏi trong im lặng:
- Em không còn nhớ cái năm
Mà Lermontov đấu súng?
Câu hỏi này anh không phản ứng
Em hãy hiểu cho anh
Hãy hiểu cho sự lảng tránh
Rằng tình cảm của em
Anh không có muốn
Mà chỉ muốn tất cả
Kết thúc cho nhanh!
Rất muốn! Nhưng
Chẳng lẽ điều này kết thúc?

В твоих глазах

В твоих глазах -
Любовь кромешная,
Немая, дикая, безгрешная!
И что-то в них
Религиозное...
А я - созданье несерьезное -
Сижу себе
За грешным вермутом,
Молчу, усталость симулирую...
- В каком году
Стрелялся Лермонтов? -
Я на вопрос не реагирую!
Пойми, пойми
Мою уклончивость,
Что мне любви твоей
Не хочется,
Хочу, чтоб все
Скорее кончилось!
Хочу! Но разве
Это кончится?..

  

21.HẠNH PHÚC


Nếu nhìn sâu vào bóng đêm
Và thấy bồi hồi trong ngực
Nghĩa là bờ đã sau lưng
Biển và bão giông – phía trước…

Tôi yêu đồng cỏ, cánh rừng
Và cháy lên niềm khao khát
Lại được nhìn thấy hoàng hôn
Bị gió trên hồ nuốt mất.   

Như cú mèo trên đống xám
Những cây liễu và bạch dương
Bỗng chiếu sáng từ con đường
Ánh sáng đèn xe tải lớn…  

Tất cả tấm lòng phụng thờ
Tôi đã quen dâng cho biển
Và sự thủy chung tình bạn
Tôi chưa đánh mất bao giờ. 

Chưa mất và sẽ không mất
Tình yêu đối với quê hương.
Tuổi trẻ của tôi trở nên
Rộng lớn và giàu có nhất.  

Tôi hạnh phúc. Và hiểu rằng
Nếu khác làm sao sống chứ
Sẽ mãi trung thành phụng sự
Cho Tổ quốc và quê hương!

Счастье

Если зорче смотришь в затемь
И волнение в груди,
Значит, тихий берег сзади,
Море, буря — впереди...

Я люблю луга и рощи
И желанием горю
Вновь увидеть, как полощет
Ветер в озере зарю,

Как сову на сером стоге,
Ивняки, березняки
Освещают вдруг с дороги
Светом фар грузовики...

Всей душой к суровой службе,
К морю хрупкому привык,
Только верность прежней дружбе
Не утратил ни на миг.

Не утратил, не утрачу
Тягу в отчие края.
Просто шире и богаче
Стала молодость моя.

Счастлив я. И понимаю,
Что иначе мне не жить,
Что всегда родному краю
Верно буду я служить! 

Không có nhận xét nào: